“DÙ GIÓ CÓ THỔI”
Vì phải tập thể dục mỗi ngày nên tôi đã chọn giải pháp chạy bộ tại phòng tập trong vòng một tiếng. Và để đỡ chán và nâng đỡ sự kiên trì, tôi chọn giờ tập, cố gắng sắp xếp giờ để xem phim trong khi tập. Phim Trung Quốc thì không thích rồi, vẫn biết rằng cũng có những phim hay, nhưng khi xem lòng cứ làm sao đấy, thôi thì xem phim Việt vậy, “người Việt dùng hàng Việt” !
Dư luận cứ chê ỉ chê ôi phim Việt Nam, chê như những tay ghiền bóng đá chê bóng đá Việt Nam. Tôi cũng thích xem bóng đá, có phần mê là đàng khác, nhưng những trận cầu quốc tế xem ra là khá xa lạ với tôi, có giờ đâu mà xem, chỉ những trận vòng chung kết thế giới 4 năm một lần thì cũng ráng xem cho nó “thời thượng” với anh em, nhưng gần như không bỏ qua trận cầu nào của Tuyển Việt Nam ( ở mọi lứa tuổi và mọi giải ) nếu có truyền hình, sắp xếp coi cho bằng được, dù sau đó có buồn, có bực khi thấy những trò không ra gì xảy ra trên sân cỏ. Với tinh thần như thế, liệu tôi có được phong “danh hiệu yêu nước” không nhỉ ?
Gần đây tôi có xem phim “Dù gió có thổi” trên kênh SNTV, do hãng Chánh Phương sản xuất. Phim chiếu vào lúc 4g00 và 6g00 chiều, mỗi ngày một tập ( khi tôi viết những hàng chữ này thì đã chiếu tới tập 61 ), giờ thích hợp cho buổi tập thể dục của tôi. Tôi đã theo dõi phim và… mê lúc nào không biết, không chỉ là xem cho qua giờ nhưng thích và học được nhiều điều hay từ cốt chuyện phim.
Tôi không phải là nhà chuyên môn về điện ảnh, cũng chẳng phải là dân ghiền xinê nên không dám phê bình phim, dĩ nhiên khi xem thì cũng thấy một vài chi tiết về kỹ thuật, hình ảnh, lời thoại, tính hợp lý, phong cách diễn viên v.v… làm mình không vừa lòng, nhưng đó chỉ là cảm nhận có tính cá nhân, có khi là những hạt sạn cần được thông cảm.
Điều mà tôi muốn chia sẻ là nội dung của kịch bản và phẩm chất của vai diễn. Đây là câu chuyện của một gia đình có 4 thế hệ cùng sinh sống trong một ngôi nhà, với 4 thế hệ như vậy, chắc chắn những mâu thuẫn giữa những thành viên sẽ nảy sinh, có xung đột tâm lý, có xung đột lợi ích, và cả xung đột tình cảm.
Vâng, tác giả đã đem khá nhiều những va chạm vào trong căn nhà này và cả những căn nhà có liên hệ, xuyết suốt kịch bản ( ít là cho đến tập 61 ), những va chạm luôn xảy ra đẩy từng nhân vật vào các tình thế khó xử, có lúc tưởng như bế tắc, có những mâu thuẫn liên tục xảy ra, đặc biệt là mâu thuẫn mẹ chồng con dâu, hai thế hệ mẹ chồng và hai thế hệ con dâu, kẻ làm dâu con lại cũng đang giữ vai mẹ chồng, cứ thế đan xen thành một câu chuyện dài của một gia đình như bất cứ một gia đình Việt Nam nào sống trên giải quê hương này.
Theo tôi, những diễn viên tập họp trong cuốn phim thể hiện vai diễn rất tốt. Nét tuổi tác, tâm lý biến đổi phức tạp của một bà già được nghệ sĩ ưu tú Lê Thiên diễn đạt tinh tế. Nghệ sĩ Kim Xuân chững chạc bản lĩnh trong vai bà Cần, một người con dâu, một bà mẹ chồng, một bà nội của một đại gia đình. Các diễn viên Đức Thịnh trong vai Hoài Khắc, Bình Minh trong vai Hoài Tậu và Quí Bình trong vai Hoài Biệt, ba anh em ba tính tình, ba định hướng cuộc đời khác nhau. Hiền Mai vẫn giữ vai diễn nhẹ nhàng sâu sắc, nhiều lúc làm trùng lòng khán giả. Vân Trang vai Hương Giang, Lê Khánh vai Bích Phượng đều đang độ chín, bên cạnh những diễn viên trẻ trung hấp dẫn, có những lời thoại dí dỏm, như Anh Tuấn trong vai Mẫn chẳng hạn, luôn làm khán giả bật cười bất ngờ.
Nhưng trên hết vẫn là cách xử lý các vấn đề nảy sinh giữa các thành viên trong gia đình, nhìn chung, tác giả kịch bản đã luôn dùng tình thương và sự tha thứ để lý giải mâu thuẫn, tình thương luôn là giải pháp mà tác giả dùng nhưng hình như không hề được một nhân vật nào trong phim rao lên như môt khẩu hiệu.
Có những lúc cơn giận dữ trào lên tưởng như đốt cháy tất cả, người mẹ ( bà Cần ) nhào đến tát vào mặt người con trai cả của mình ( Hoài Khắc ) vì không chấp nhận sự phản kháng của con, nhưng ngay sau đó, nỗi đau dằn vặt người mẹ, tô cháo mẹ âm thầm nấu mang vào phòng con mình. Hoài Khắc sau những ngày bỏ đi, khi trở về say ngất ngưởng, đã ngã vào lòng mẹ mình với những giọt nước mắt sám hối ăn năn, cả hai mẹ con không bao giờ nhắc lại chuyện đau lòng đã từng xảy ra nữa.
Ngay tập 61 tôi vừa xem, cô bé Thu Giang, em của Hương Giang, đã sai lầm mang bầu với người bạn trai mà cô không hề thương yêu, đứng trước các áp lực phải huỷ đứa bé, cô can đảm cương quyết giữ lại bào thai trong bụng và cũng rất can đảm sáng suốt để không chấp nhận hôn nhân với người cha của đứa trẻ vì cô không yêu anh ta. Thu Giang đã rất bình tĩnh để chịu trách nhiệm về sai lầm của chính mình mà không đổ lỗi cho ai hết.
Tôi muốn giới thiệu với mọi người một bộ phim có giá trị nhân bản Kitô giáo ít là cả 61 tập đã trình chiếu, chưa bao giờ tác giả ghi một hình ảnh nào về Đạo Chúa, nhưng cách giải quyết vấn đề thì lại rất Tin Mừng. Chúng ta đang sống trong một xã hôi mà tình trạng đạo đức đang tuột dốc, nhất là đạo đức trong đời sống hôn nhân gia đình, người ta đã coi sự lao dốc của xã hội là hệ quả của sự lao dốc đời sống đạo đức gia đình, một cuốn phim như “Dù gió có thổi” là một thông điệp chìa khoá cho nỗ lực vực dậy nhân tâm.
Tôi thật sự vui khi được chia sẻ với mọi người những tập phim đáng xem này.
Lm. VĨNH SANG, DCCT, 11.2.2012




Gửi bình luận của bạn