LỜI GIỚI THIỆU VỀ BÁO ĐIỆN TỬ EPHATA CỦA DCCT
“Lạy Chúa, xin mở mắt con... Lạy Chúa, xin mở môi con... Lạy Chúa, xin mở tay con... Ephata hãy mở, mở ra, Ephata, hãy mở ra...”
Kính thưa quý độc giả Website Hướng Về Đại Hội Dân Chúa,
Ephata là tên gọi của một tạp chí điện tử phát hành hằng tuần vào Chúa Nhật qua đường gửi E-mail, do Trung Tâm Mục Vụ của Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam thực hiện với sự cộng tác và giúp đỡ về nhiều phưong diện từ quý độc giả khắp nơi.
Sau thời gian ngắn tạm ngưng phát hành vì vài lý do khách quan, đến nay Ephata đã trưởng thành với tuổi đời thứ mười một, và đã hoạt động trở lại trong tư thế rất năng động.
Lm. Vĩnh Sang có bài viết giới thiệu sơ qua vài nét của Ephata ngay dưới đây. BBT website Hướng Về Đại Hội Dân Chúa hân hạnh được giới thiệu đến tất cả độc giả gần xa, đặc biệt những ai muốn thường xuyên nhận tờ báo điện tử rất đẹp về hình thức và phong phú trong nội dung này, quý vị có thể gởi E-mail ghi danh đến Lm. Lê Quang Uy qua địa chỉ E-mail cũa Trung Tâm Mục Vụ DCCT VN: ttmvcssr@gmail.com
Kính chúc quý vị một năm mới tràn đầy niềm vui và may mắn trong sự quan phòng kỳ diệu của Thiên Chúa, Đấng là chủ của mọi loài trên Trời và dưới Đất...
BBT Hướng Về Đại Hội Dân Chúa, 1.2011
“EPHATA, HÃY MỞ, MỞ RA...”
Quý độc giả Ephata thân mến,
Chắc hẳn rất nhiều bạn đọc đồng ý với tôi về việc hồi sinh tuần báo Ephata là một việc cần làm. Phải nói thật, cảm giác thiếu và nhớ đã đeo đuổi tôi suốt cả năm qua, cha Quang Uy có lý do “chính đáng” để tạm ngưng Ephata, dành sức lo cho trang web Hướng Về Đại Hội Dân Chúa, dĩ nhiên chúng ta tôn trọng ngài, nhưng bên cạnh những kết quả tích cực từ việc ngưng Ephata, thì xen lẫn vẫn có không ít những cái không tích cực.
Thời gian đi qua mà không bao giờ chờ đợi ai, hơn một năm khá uổng phí, bây giờ “Đại Hội Dân Chúa” cũng xong rồi, chẳng còn gì nhiều để mà hướng về nữa.
Cách đây vài ngày tôi gặp một cô “người mẫu”. Cô reo vui và báo cho tôi rằng: “Cha ơi, Ephata tái bản rồi”. Cô “người mẫu” này gắn với Ephata bằng một biến cố khá vui. Ngày ấy trong một buổi diễn có quay phịm để truyền hình, với bộ trang phục công sở, cô đã cố tình cầm trên tay sấp báo Ephata, mặt bìa báo quay ra ngoài. Cuộc diễn kết thúc tốt đẹp, nhưng khi những thước phim ấy chuyển sang làm hậu kỳ trong phòng biên tập, đạo diễn phát hiện ra chi tiết Ephata và quyết định cắt bỏ, cô “người mẫu” được Ban Tổ Chức gọi vào “làm việc” vài lần vì “tội” mang theo “công cụ” này. Thật lạ lùng, cho đến cái tự do tối thiểu là cầm một cái gì trên tay cũng phải được cho phép.
Tôi muốn nhắc lại ở đây lời của Hồng Y Bộ Trưởng Bộ Loan Báo Tin Mừng các Dân Tộc khi đến Việt Nam với vai trò là Đặc Sứ Tòa Thánh, Đức Hồng Y trong bài diễn văn đã trích lại một lời của Đức Giáo Hoàng Benedicto 16 khi ngài phát biểu trong buổi tiếp kiến các ngoại giao đoàn vào ngày đầu năm dương lịch 2011:
“Quý vị hãy vững tin rằng, về phía mình Giáo Hội Công Giáo, trong khuôn khổ và phương tiện riêng, sẽ tiếp tục cống hiến sự cộng tác để bảo vệ nhân phẩm cho mọi người và phục vụ công ích. Giáo Hội không xin đặc ân gì riêng cho mình, nhưng chỉ yêu cầu điều kiện tự do chính đáng để hoạt động theo sứ mệnh của mình” ( Bênêđictô XVI, Diễn văn cho Ngoại Giao Đoàn cạnh Tòa Thánh, 12.5.2005 ).
Vâng, những người con của Giáo Hội cũng không xin đặc ân gì, chúng tôi chỉ yêu cầu điều kiện tự do chính đáng để hoạt động theo sứ mệnh của chúng tôi. Tôi nghĩ, những điều chính đáng cho sứ mệnh của mình, mình phải nói, không nói, im lặng quá lâu mà lại còn ghét những người nói thì thật là quá đáng !
Có những điều không chỉ là “điều kiện tự do chính đáng”, nhưng còn chạm đến cái sống cái chết, cái khổ đau, cái mất mát của mình..., nếu mình không nói, nếu mình không lên tiếng, mình có còn là con người không ? Tôi luyến lưu Ephata vì Ephata dám nói, Ephata có cách nói của Ephata, Ephata chấp nhận những gì theo sau những điều Ephata đã dám nói.
Năm cũ sắp trôi qua, năm mới lấp ló ngoài khung cửa, lại những ước mơ được xây dựng và những hy vọng được nảy sinh, những lời khấn xin và những lời cầu chúc, vội vã, gắng gượng che lấp những thất bại, những muộn phiền. Thôi thì cứ ước mơ và cứ cầu chúc, ai đó đã nói, không thể sống mà không có ước mơ, dẫu thực tế lại dạy ta bài học ngược lại thì ta vẫn cứ ước mơ và cầu chúc.
Chung quanh tôi lúc này im vắng, không có ai mở máy nghe nhạc nhưng sao tự nhiên tôi lại nghe văng vẳng lời một bài Thánh Ca của cha Thành Tâm, sáng tác đã mấy mươi năm rồi, vẫn là một lời nguyện tha thiết cho hôm nay, lúc này: “Lạy Chúa, xin mở mắt con... Lạy Chúa, xin mở môi con... Lạy Chúa, xin mở tay con... Ephata hãy mở, mở ra, Ephata, hãy mở ra...”
Ước mơ và cầu chúc Ephata năm mới cứ can đảm mà “Ephata”, mở ra cho mọi người, nhất là người nghèo, những người gánh chịu những nỗi đau bất công và khốn cùng, mở ra để được nhiều, được nghe, được nói, được nối những vòng tay, được sống… Cũng là một cách thế để nhắc nhau là hãy thôi, đừng bưng, đừng bít, đừng bịt, đừng sợ hãi nữa…
Ước mơ và cầu chúc...
Lm. VĨNH SANG, DCCT, Sàigòn, thứ bảy 15.1.2011




Phụng Nghi 4/26/2010
VATICAN CITY (Zenit.org).- Đức giáo hoàng Benedict XVI thúc giục người Công giáo nên trang bị cho mình đức tin cũng như kỹ thuật, hầu thêm linh hồn cho những thông tin và mạng lưới Internet.
Đó là nội dung lời phát biểu của Đức giáo hoàng hôm thứ Bẩy vừa qua tại Sảnh đường Phaolô VI trước các thính giả đã tham dự một hội nghị toàn quốc có chủ đề “Các Chứng nhân Kỹ thuật Số: Những khuôn mặt và những Ngôn ngữ trong Thời đại Truyền thông Giao lưu”, một sáng kiến được Hội đồng giám mục Ý đẩy mạnh.
Ngài nói: “Không chút sợ sệt, chúng ta muốn khởi hành ra đại dương kỹ thuật số, đi khắp bến bờ không giới hạn, với cùng niềm hăng say mà 2000 năm trước đã lèo lái con thuyền Giáo hội.”
“Không chỉ với những nguồn tài nguyên kỹ thuật, tuy là cần thiết, nhưng chúng ta còn muốn làm cho mình có khả năng cư ngụ trong vũ trụ này với một tấm lòng tin tưởng mà sẽ góp phần vào việc làm cho dòng chảy truyền thông không ngưng nghỉ của Internet có được một linh hồn.
“Đó là sứ vụ của chúng ta, sứ vụ của Giáo hội, một sứ vụ Giáo hội không thể chối từ.
“Thời đại chúng ta sống đây đang trải qua sự bành trướng vô cùng lớn lao các lãnh vực truyền thông, nhận thức được sự hội tụ chưa bao giờ được nói đến giữa các ngành truyền thông khác nhau, và làm cho hành động tương tác có thể thực hiện được.
“Do đó Internet biểu hiện một ơn gọi mở ngỏ, với khuynh hướng bình đẳng và đa nguyên".
Web hv yêu dấu: Web dạy tôi hướng về Dân Chúa, hướng về Hà Nội-Huế-Saigon với tấm tình yêu Chúa yêu con dân Việt, với Sở Kiện khai mạc, với Saigon đại hội và La Vang bế mạc.
Web mở mắt tôi nhìn thấy những khổ đau và vui mừng hy vọng của đồng đạo và đồng bào. Tôi biết được những nghĩa trang anh hài, những nhà tình thương, những cuộc viếng thăm hẹn hò hướng về người nghèo khó bất hạnh. Tôi nghe được những tiếng thì thầm của các cây viết và bình luận viên về đủ mọi phương diện: Xã hội, văn hóa, luân lý, mục vụ, văn thơ nhạc, giáo huấn về xã hội kinh tế chính trị gia đình...
Web đã sống tình liên đới, nối kết những người ở cách xa không gian nhưng chung một phép rửa, chung lòng tin cậy mến, giúp tôi không bỏ Chúa và Giáo Hội.
Vậy hà cớ gì mà bỏ đi hả web hv ? Đâu phải chỉ có một đại hội năm 2010 hữu hình ở Saigon tháng 11 Canh Dần ? Vẫn mãi còn những "Đại Hội" với tầm vóc và ý nghĩa khác: Đại hội Thiên Quốc, ĐH Giáo Phận, Giáo Hạt, Giáo Xứ, Hội Ngộ Ba Miền, Đại Hội Thiếu Nhi Thánh Thể, Legio, Dòng Ba... Rồi các gặp gỡ nho nhỏ trong Thánh Thần ( Chúa bảo nếu gặp gỡ nhau mà cầu xin thì Chúa sẽ hiện diện ) vậy cứ dùng web HVĐHDC là con thuyền chở tin tức và suy tư tới độc giả.
Chúa hằng mong chúng ta "đại hội" với nhau trong tin yêu tha thứ.
Nghe như tìm quá khứ giữa hoàng hôn.
Quá khứ trôi dần vào đêm tối,
Đêm tối có nhiều bóng đen.
Quá khứ không còn đèn sáng nữa.
Còn gì nhiều để mà hướng tới.
Nghe con tim giá lạnh trong mình,
Mất dần cái còn lại,
Cho đến khi chẳng còn gì .
Vẫy ta chào nhau,
Đại Hội Dân Chúa.
Như các đại biểu khăn gói về nhà,
Hẹn có ngày gặp lại.
Nhưng gặp lại dĩ vãng,
Chứ không phải tương lai,
Người đại biểu già ngậm ngùi,
Chị đại biểu trẻ ngơ ngác.
Gửi bình luận của bạn